Ngày thứ hai khi tình yêu ra đi đó là chủ nhật. Ta bỗng ngồi phắt dậy lau đi giọt nước mắt còn vương, ta chải lại đầu tóc và lại tìm ra biển bao la, biển buổi sáng yên bình ôm ta vào lòng, cuộc sống nhộn nhịp của người dân vùng biển cuốn ta vào, ta nhìn ra phía biển xa xa, đưa đẩy bàn chân trên cát tạo hình trái tim. Và khi sóng biển xô vào nó đã cuốn theo trái tim cát, cuốn theo tình yêu và một phần nổi buồn của ta đi. Ta bỗng thấy mình mạnh mẽ, và ta buộc trái tim phải chấp nhận sự thật đó. Ta rảo bước trên cát, nhặt những con ngao bị sóng biển xô vào bờ, ta thấy lòng nhẹ tênh, ta mải miết nhặt rồi nở một nụ cười tươi như quên mất rằng ta đang thất tình. Ta về nhà quyết định viết ra những gì ta được và mất trong cuộc tình vừa qua. Và rồi khi nhìn thấy những gì ta nhận nhiều hơn ta mất, ta bỗng thấy mình có lỗi, ta không trách người đó nữa và lại thấy thương người đó nhiều hơn. Nhưng ta không níu kéo người đó lại đâu, vì ta sợ ta lại tiếp tục làm người đó mệt mỏi và ta cũng vậy.Ta phải cảm ơn anh vì anh đã nói lời chia tay để ta biết anh rất quan trọng đối với ta, ta nên trân trọng tình yêu, ta nên lạc quan tin vào cuộc sống. http://anhdep99.com/tuyen-tap-hinh-nen-anime-de-thuong-nhat-phan-3/ Chiều, nó lửng thửng ngồi xe buýt về, miên man nghĩ tới môn thi ngày mai. Chợt tiếng nhạc trên xe vang lên. Bài hát quen thuộc quá! “Hello” của L. Richier mà một thời nó lẩm nhẩm cả ngày. Bài hát kết thúc bằng lời tỏ tình của chàng trai, cũng là lời mà nó được nghe từ anh cách đây một năm. Anh đẹp trai và có duyên. Ban đầu, nó là cô bé bướng bỉnh học dưới anh một lớp. Nó cũng khá xinh và học giỏi nên nhiều người để ý. Rồi như ông trời xếp đặt, khi nó đang khổ sở bên đường vì xe lủng bánh dắt bộ, anh xuất hiện cùng một người bạn: - Cô bé, xe hư ha? Đây anh đẩy phụ em tới tiệm sửa nha! - Không, tôi tự đi được, cám ơn anh. Nhưng anh nhất quyết giúp nó. Nó đỏ bừng mặt vì ngại. Sau bữa đó, nó hay nhìn anh hơn. Anh cũng hay liếc trộm mỗi khi thấy nó ở sân trường. Rồi, tình cảm đến như lẽ tất nhiên. Anh sẵn sàng chiều lòng nó những khi nó hờn giận. Anh đàn rất giỏi, anh và nó như cặp sơn ca trong các đêm văn nghệ của trường. Ai nhìn vào cũng tấm tắc khen hai người “trời sinh một cặp”. Nó những tưởng tình cảm đẹp như mơ. http://anhdep99.com/bo-anh-nhung-chu-cho-de-thuong-ngo-nghinh-tiep-theo/ Cô ấy, đang làm thay những việc em đã làm cho anh ngày xưa, nhưng với tâm thế là người yêu anh, người yêu trong hiện tại... Và quan trọng nhất là, người con gái đó không phải là người thay thế...không phải là người đến sau... Người yêu của anh, cũng có người yêu cũ, cô ấy biết anh sẽ buồn thế nào khi vô tình nhớ về những thứ đã từng có trong quá khứ Nên là, anh cũng không thể làm cho cô ấy buồn Mặc dù có thể là, chẳng bao giờ người yêu anh hỏi về em đâu, hỏi về tình yêu mà anh nghĩ sẽ chẳng có tình yêu nào còn sánh được... Tôn trọng quá khứ của nhau. Dẫu: "Có thể anh ấy yêu chị nhiều hơn em Bởi tình yêu đầu nhiều dại khờ nông nổi Bởi những rung động đầu đời thường khó nói Nhè nhẹ thấm vào từng năm tháng qua mau Có thể anh ấy suốt đời chẳng quên chị đâu..." http://anhdep99.com/bo-suu-tap-nhung-chu-gau-bong-de-thuong-danh-tang-nguoi-ay/ Nó bệnh. Anh bận bảo vệ luận án tốt nghiệp, không qua thăm nó được. Nó hơi buồn, nhưng nếu vì thế mà giận hờn thì thật không phải. Nó nằm nghĩ vẩn vơ. Nhỏ Hoa tới thăm, cốc đầu nó: - Mau hết bệnh nha mày. Ủa mà sao ảnh không tới thăm mày? - Ừ, ảnh mắc bảo vệ luận án. Tao nằm sáng giờ, không đi coi được, thật có lỗi với ảnh. - Nãy tao đi với mẹ, thấy ảnh ngồi chung với đám bạn ở quán kia kìa. Mày bệnh vậy, ảnh bảo vệ luận án xong cũng phải tạt qua thăm chứ! Thiệt là… Trong nó có gì đó rạn vỡ. Nhưng nó tự an ủi mình: Bạn bè anh kéo đi, chẳng lẽ từ chối. Với lại ai cũng chỉ có một ngày trong đời để ăn mừng, mai mốt nó cũng vậy thôi. Nó sẽ không hờn giận. Nó đâu có trẻ con. Sáng, anh đến, mang theo một bó hoa lớn và món súp nó thích ăn: - Nhóc à, anh xin lỗi nhé! Hồi tối đi với tụi bạn, về anh say mèm, không qua thăm em được. Bữa nay anh đền nè. Bao thắc mắc hồi đêm bay biến, nó lại thấy cuộc đời đẹp quá chừng. Anh hứa sẽ dẫn nó đi biển sau khi anh tốt nghiệp. Nó vui vầy vẽ nên viễn cảnh biển tung bọt trắng xóa, anh với nó sẽ như hai con chim hải âu tự do nhất trên đời. Bởi rằng... Cạnh anh, đã có người con gái khác. Người đó mỗi sáng sớm sẽ nhắn tin nhắc anh mặc thêm áo ấm, quàng thêm khăn mỗi khi trời lạnh... Người con gái đó đang cho anh mượn bờ vai dù để dựa nhẹ vào thôi những lúc anh vấp ngã trên đường đời... Cô ấy, đang làm thay những việc em đã làm cho anh ngày xưa, nhưng với tâm thế là người yêu anh, người yêu trong hiện tại... Và quan trọng nhất là, người con gái đó không phải là người thay thế...không phải là người đến sau... Người yêu của anh, cũng có người yêu cũ, cô ấy biết anh sẽ buồn thế nào khi vô tình nhớ về những thứ đã từng có trong quá khứ Nên là, anh cũng không thể làm cho cô ấy buồn Mặc dù có thể là, chẳng bao giờ người yêu anh hỏi về em đâu, hỏi về tình yêu mà anh nghĩ sẽ chẳng có tình yêu nào còn sánh được... Nguồn: Anhdep99.com