Lãng du qua từng con dốc của thành thị không đèn đỏ, ta mặc nhiên thả hồn mình phiêu du theo từng cơn gió nhẹ để cảm nhận cái thế giới trong sạch đến thần kì nơi đây. Mọi thứ đều dịu dàng nên thơ như những trang cổ tích. Màu của hàng cây và sự bình yên của hoa lá, chốn dừng chân của những người dân chất phác hiền hậu thủy chung, phố của những đôi bồ đang tay trong tay dạo bước để cảm nhận được vị ngọt của tình. Con đường của những người độc bước, chận rãi cảm nhận sự đơn chiếc, trống trải xen lẫn một tẹo thất vọng về sự thay đen đổi trắng của dương thế. Để rồi cố vươn cái tôi ra đón lấy ánh nắng, hay hay vuốt những đáo hoa không chủ bên đường để tỏ một chút kiêu hãnh, độc bước, độc hành thì đã sao. Phố cũng đã dành cho những một mình như ta với những ưu đãi bằng tuốt luốt vẻ đẹp vốn có của nó Thả từng viên đá lạnh hòa mình trong ly cafe đắng, khuấy nhẹ, ngẫu nhiên giọt ban mai rơi khẽ xuống tách cà phê. Pha lẫn nên một màu nâu lấp lánh, ngắm nhìn chợ Đà Lạt từ khách sạn Đà lạt gần chợ, nhấp một ngụm nhỏ, nghe vị đắng quyện với mùi hương dịu dàng và thanh cao như ngấm dần vào từng tế bào thân thể. Đánh thức hệ thần kinh, mời gọi sự thăng hoa của những cảm giác mới lạ khi thưởng thức từng giọt nâu sóng sánh. Có lẽ những lúc một mình, như thế này đây, khi không còn bận rộn với những cung bậc hạnh phúc của tình yêu và những bận rộn của cuộc sống thường ngày. Đà Lạt bây giờ ít sương quá. Sáng sớm, còn thấy chút sương la đà trên ngọn thông ở thung lũng dưới xa kia. Nắng lên, bước ra khỏi phòng, vẫn thấy se se lạnh, nhưng không thấy sương đâu nữa. Hơn mười năm trước, Đà Lạt vấn vít sương. Đèo Ngoạn Mục, đỉnh Liang Biang buổi sáng, buổi tối tràn sương. Sương sà mặt hồ Xuân Hương. Sương lãng đãng lũng cao lũng thấp. Sương e ấp ruộng rau vườn hoa. Sương bay cả vào phòng ngủ mỗi khi ta mở cửa phòng. Người đi trên đường buổi sáng, buổi tối, có cảm giác trôi trong đường-sương… Liệu có khi nào sương Đà Lạt một đi không trở lại? Ngắm nhìn khách sạn đà lạt gần hồ xuân hương, Chân đung đưa theo từng ca từ khẩn thiết của bản nhạc Trịnh mà ta yêu thích "Em đứng lên gọi mưa vào hạ...", Những ca từ thật đẹp khiến lòng ta xao động. Người nghệ sĩ thật tài giỏi khi gói trọn những xúc cảm của riêng mình vào âm nhạc để thế nhân muôn đời có thể đồng điệu tri kỉ.Đà Lạt đêm, ánh đèn thập thò trên từng con phố nhỏ xuyên qua từng tán cây, rải thảm hoa xuống lòng đường. Nghe lành lạnh của sương núi, người ta dễ nép vào nhau hơn để tìm hơi ấm, họ tình tứ hơn. Từng con phố được ướp bởi hương của ngàn hoa nên một cơn gió nhẹ cũng làm làn hương lay động, thoang thoảng, ngọt làm say lòng bước chân lữ khách. Đà Lạt đêm, ta nghe chính mình có gì trơ thổ địa lạc lõng, một thoáng cô đơn làm chùng bước chân ở khách sạn đà lạt. Ngoảnh mặt phía sau dãy nhà gồ ghề những đồi thông trong đêm ưu tư. Ta thấy trăng vẫn thật sáng dẫu phố vẫn lung linh đèn. tự nhiên nơi đây thật gần gũi. Đà Lạt đêm, nghe lòng mình thật bình yên với tất tật những gì đã qua, ta đã hòa mình vào lúc nào.Theo Blog Đà Lạt