Chồng gia trưởng..vợ sợ

Thảo luận trong 'Mua Bán Rao Vặt Tổng Hợp' bắt đầu bởi beauty1s, 4/1/16.

  1. beauty1s

    beauty1s New Member

    Chào các mẹ , bữa nay là ngày nghỉ , ngày của đoàn viên còn tôi đang một mình trong tâm cảnh đầy vô vọng và không biết san sớt cùng ai. Vợ tôi , người mà tôi nghĩ chỉ biết có chồng con giám làm cái chuyện động trời , cái việc mà tôi luôn cảnh báo với cô ấy , tôi có xác xuất làm được còn cô ấy chỉ sai phạm một lần là không có đường quay về.
    Xem them : Theo doi ngoai tinh
    San sẻ của 2 vợ chồng
    Cũng san sớt rằng chúng ta lấy nhau được 6 năm có 1 trai 1 gái , nhà cửa khang trang , nghề nghiệp yên ổn. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng thế cuộc mình rơi vào hoàn cảnh như này. tính tôi nóng nảy , cục cằn nhưng về căn bản đối với tối gia đình là số 1. Tôi biết mình không yêu vợ , khi mọi tiêu chí tôi muốn cô ấy đều không có , cô ấy không phải công chức quốc gia như bố tôi muốn , cô ấy không nữ công gia chánh giỏi như mẹ tôi vì cô ấy vốn sinh ra trong gia đình ngh nên được nuông. Tôi lấy cô ấy vì cô ấy yêu tôi và luôn phục tòng mọi request của tôi. Khi cưới về , vì nghề nghiệp cô ấy làm tôi không cùng quan điểm hoặc suy nghĩ với ai đó , tôi bắt cô ấy nghỉ để chờ xin vào quốc gia. Sau cưới , vợ tôi có em bé luôn nên khi nghỉ cô ấy ở nhà trò trống. Cô ấy nói trong khoảng thời gian đó , đối với cô ấy là địa ngục , Đúng là tôi có đánh vợ khi cô ấy mang bầu , tôi thấy luôn khó chịu vì cô ấy chẳng làm việc gì theo ý tôi , có mỗi việc trò trống cũng không làm tốt. Tôi thấy vợ khóc nhiều lắm , nhưng tôi chẳng thấy xót thương , chỉ khích lệ để khỏi có tác động đến một điều gì đó đến con trong bụng. Mỗi lần bè bạn hoặc cơ quan và bên nhà tôi hỏi về nghề nghiệp của cô ấy , là mọi tức tôi trút hết lên vợ , tôi chỉ thấy cô ấy khóc và khóc , nói rằng giờ bụng mang dạ chửa không biết xin việc ở đâu chứ không phải cô ấy muốn thế. Cứ việc thế cục sống trôi qua , vợ tôi vẫn ở nhà chăm con , tôi thì chẳng khi nào thấy chấp thuận ở vợ mặc dù biết cô ấy rất cố gắng , đảm việc nhà và chăm con rất tốt , trong gia đoạn vợ có bầu và chăn con nhỏ , tôi cũngcó những sai trái , cũng có những tật xấu rượu chè , bài bạc và gái gú. Nhưng được mỗi cái là vợ tôi rất cứng rắn trong việc này , khi đã kiên quyết kéo tôi ra khỏi những tồi đó , cô ấy khéo léo chưa một lần nhắc lại , đay nghiến trì triết gì tôi. Dù có biết rất nhiều đêm vợ khóc , nhưng tôi chưa 1 lần đưa tay ra yên ủi cô ấy , tôi không biết , nhưng tôi không thấy động lòng từ những giọt nước mắt của vợ.
    Đến ngày vợ có bầu đừa thứ 2 thì nhìn bộ dạng vợ tôi không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả chán hẳn và không còn muốn gần gụi 2 năm từ lúc có bầu cho đến khi sinh con , tôi rất ít gần gụi vợ vì nhìn cô ấy là tôi thấy mất hứng. Khi con được 8 tháng vợ tôi quyết tâm đi làm không muốn chờ thời cơ vào quốc gia theo ý tôi. Cô ấy không còn muốn nghe lời tôi nữa mà muốn thoát ra khỏi tôi. 5 năm không làm việc dường như mọi năng lượng cô ấy dồn vào nghề nghiệp , vợ tôi lên chức rất nhanh và ngày một trở nên trông thích nhìn. Cô ấy lấy lại vóc dáng và bắt đầu chú ý đến ăn bận , nghề nghiệp vợ tôi luôn bận rộn và gặp mặt nhiều đối tác. Vợ tôi ngày một được khen trẻ đẹp điều đó càng khiến tôi khó chịu. Tôi bắt đầu thấy yêu vợ và lo mất vợ , tôi kìm kẹp thời kì của vợ , và luôn gây sự khi vợ về muộn.
    [​IMG]
    Cuộc sống hằng ngày vẫn như trước kia khi cô ấy chưa đi làm , tôi biện minh việc khó tính khó nết hay mắng thậm tệ vợ là do mình tôi gánh vác kinh tế. Nhưng cô ấy nói không? Khi gia đình khá giả , con cái cứng cát hơn , tôi vẫn cứ thế , cứ tức là tôi sãn sàng sỉ vả cô ấy kể cả những lý do rất nhỏ , trước kia tôi thấy mỗi lần như vậy vợ sẽ khóc , từ ngày đi làm tôi thấy vợ không còn khóc sau mỗi lần bị tôi sỉ vả. Cũng như mọi lần trong suốt 5 năm qua , cô ấy chỉ nói anh đừng làm thế sẽ vơi bớt tình yêu của em giành cho anh. Nhưng tôi không quan hoài , tôi mặc kệ những lời cảnh báo của cô ấy , tức là tôi mắng cho giảm cơn tức dù tôi biết đó là lý do rất nhỏ.
    vợ chồng tôi rất ít tình cảm với nhau , xác thực hơn là do tôi , chúng ta nằm mỗi người 1 giường từ rất lâu , hoặc có nằm cùng nhau thì mỗi người một góc , tôi cứ nghĩ đó là điều thường nhật trong suốt mấy năm qua nên không nhọc lòng. Khi hàng đêm vợ tôi tâm tư với người đàn ông khác , có vẻ như họ rất hơp , những tin nhắn tôi đọc được họ tình cảm vừa đủ nhưng dường như đối với họ , họ coi nhau là tri kỉ. Tôi chỉ tù mù biết được rằng , đó là người hơn vợ tôi 6 tuổi và đã tiêu hôn. Còn lại , vợ tôi nhất quyết không nói gì thêm về người đàn ông đó , nói rằng chưa có gì vào những vấn đề thuộc bản chất và có ý nghĩa nhất cả. Kể cả có như nào thì việc tôi cấm kị nhất cô ấy đã làm , tôi chỉ muốn xộc vào để cho người phụ nữ mà tôi thấy vẫn luôn coi con cái là số 1 , 1 trận.
    SAu đêm trò chuyện
    Đêm hôm sau khi tôi và vợ ngồi trò chuyện , , cô ấy khóc rằng đã thương tổn rất nhiều khi tôi suốt ngày mắng thậm tệ cô ây , rằng cô ấy không được tôn trọng như 1 người vợ dù đã hi sinh rất nhiều. Cô ấy đã nhiều lần cảnh báo tôi , gửi cả diễn đàn về những bà vợ có ông chồng gia trưởng cục súc cho tôi , nhưng tôi chưa một lần quan hoài. Rằng đã có lúc hét vào mặt tôi rằng hết tình cảm với tôi khi bị tôi đánh , nhưng có vẻ tôi chẳng thèm quan hoài đến xúc cảm của cô ấy. Đúng tôi chẳng tôn trọng cô ấy khi tức lên là mắng , đánh kể cả trước mặt gia đình tôi. Tôi không nghĩ trong suốt 6 năm qua cô ấy đã thương tổn đến thế , cô ấy cũng nói quá đơn chiếc trong căn nhà khi chẳng thể san sớt vô luận điều gì trong cs với tôi , khi cô ấy cứ quanh quẩn trong nhà không gặp mặt với ai thì những san sớt của cô ấy tôi thấy khinh vì toàn chuyện láng giềng. Khi cô ấy đi làm có những bỡ ngỡ trong nghề nghiệp cô ấy san sớt thì tôi khó chịu vì nghĩ rằng việc của phụ nữ là chăm chồng con , về nhà đừng mang nghề nghiệp về nhà. Tôi vẫn luôn tâm niệm rằng phải thật nghiêm khắc với vợ thì vợ mới ngoan và nghe theo mình , tôi không nghĩ điều đó khiến cho cuộc sống vợ trở nên ngột ngạt khó chịu , tôi vẫn coi vợ là mẹ của các con tôi và nghĩa vụ của cô ấy là phải chăm sóc chồng con tốt.
    Trong cái tối kinh hoàng đó , vợ nói đã hết tình cảm với tôi từ lâu , sống chỉ vì con.Nhưng bây giờ cũng không còn giao thông với người kia. Ví như tôi muốn tiêu hôn cô ấy cũng cùng quan điểm hoặc suy nghĩ với ai đó , cô ấy không biết rằng tôi chỉ tức lên mà làm ai đấy sợ sệt cô ấy , tôi đợi chờ cô ấy van vỉ , cầu xin tôi dung thứ và sẽ xóa lá đơn kia đi. Nhưng cô ấy chỉ xin được tha thứ vì đã làm tôi và chấp nhận lá đơn của tôi với hoàn cảnh cô ấy nuôi con
    Tôi rơi vào thể trạng trống rỗng , hận , yêu , khổ cực lộn lạo. Giờ tôi không biết làm sao , tiêu hôn thì thương con , còn không tiêu hôn liệu tôi có quên đi được những gì vợ đã gây ra cho tôi không. Có một điều tôi vẫn không hiểu , dù cô ấy nói rằng không còn giao thông với người đàn ông đó nữa và tôi cũng thấy như vậy , nhưng cô ấy vẫn cùng quan điểm hoặc suy nghĩ với ai đó nếu tôi request tiêu hôn. Có phải tôi không hiểu vợ , nhưng giờ đây tôi sống trong tâm nặng nề , không ngủ được và không chú ý làm được việc gì , tôi muốn thoát khỏi tâm cảnh này , tôi có nên giải vây cho cả 2 , còn con chúng ta nữa. Xin mọi người có xác xuất san sớt với tôi. Cảm ơn!
    Nguon : Dich vu tham tu uy tín
     

Chia sẻ trang này

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn rao vặt Việt Nam. Chúc các bạn có những giây phút thật zui zẻ!