Cô láng giềng bảo con trai tôi (18 tuổi, con một) hay nhặt đồ nữ giới của cô ta phơi bay sang nhà tôi. Tôi không tin nhưng bị sốc khi phát hiện trong ngăn tủ của nó có vài món đồ như thế. Tôi định làm dữ nhưng sợ nó bị khủng hoảng (nó sắp thi đại học). hiện nay tôi rất rối, xin thầy thuốc cho tôi lời khuyên. Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì con! Q.Hùng (Bình Dương) Anh đã quyết định đúng khi không làm lớn chuyện. trước nhất, thú "sưu tập" không giống ai của con trai anh có thể chỉ là một kiểu tò mò giới tính hơi quái ác. Ngặt ở chỗ hiện vật sưu tầm ở đây không phải là mấy đường link, vài bộ video clip hay mấy tấm ảnh khỏa thân cắt từ tạp chí... Nếu đúng thì không đáng lo lắm bởi sự tò mò tuổi xanh tạm bợ đến lúc nào đó sẽ dứt. Chuyên cung cấp máy ngâm chân bền đẹp chất lượng cao tuy thế, đúng là có một loại bệnh nằm trong số nhiều dạng thức dị thường tình dục mà người ta đã biết, gọi là bệnh "ái vật". Người bệnh rất thích sở hữu các loại trang phục (nhất là trang phục lót) hoặc vật dụng sinh hoạt tế nhị của nữ giới. Không dại nào giống dại nào nhưng đây được xem là bệnh lý tương đối đôn hậu và kín đáo hơn nhiều kiểu sai lệch khác. chả hạn những chàng trai không may mắc bệnh "khoe của gia bảo" giữa đường thì không chỉ thân bại danh liệt mà còn có thể bị no đòn oan. Thử đặt vấn đề: "Để tránh phiền toái, vì sao người bệnh không... vào chợ bỏ tiền tự sắm cho mình một bộ sưu tập là xong? Ngụy trang là quà dành tặng bạn gái chả hạn?". Không may trời xui họ chỉ thích vật "đã qua sử dụng", còn đồ mới thì chẳng epphê gì. Cũng như những dạng lệch chuẩn khác, người ta cho rằng đây là bệnh tâm lý. Tiên lượng nhiều ca sau đó tự khỏi hoàn toàn khi đương sự đến tuổi trưởng thành (có nhẽ sự chín chắn và trải nghiệm giúp sai lệch tự điều chỉnh). Trường hợp nặng cần nhờ đến sự trợ giúp của thầy thuốc tâm lý. Có nhiều phương pháp dành cho loại bệnh này như ám thị, "bội thực liệu pháp" (nhìn hoài tất ngán)..., kết quả khả quan. Anh Q.Hùng thân mến, trước mắt có lẽ anh nên sang nhà hàng xóm thiệt hơn thuyết phục họ đừng làm ầm ĩ. Bằng không có thể anh phải tính đến việc tách con trai khỏi "búa rìu dư luận". Việc điều trị tâm lý nếu cần, đòi hỏi nhiều thời gian, tùy điều kiện anh sắp đặt. Dù thế nào chính anh nên nhận ra bệnh tình của con trai rất nhiều cơ may "tiền hung hậu kiết". Có như vậy mới giúp anh tĩnh tâm cùng con vượt qua. Chờ tin anh!